Note cho ngày 30 tháng 10 năm 2025, đánh dấu thời điểm ta nhận ra được cái cách Khí công thực sự vận hành.
Xưa thật là xưa, 2015, ta bắt đầu học Khí công từ thầy dạy võ, thầy dạy Vịnh Xuân Quyền rồi sẵn dạy luôn Khí công võ học. Thầy có nói đến sự khác biệt giữa đánh bằng chiêu thức bên ngoài và đánh bằng nội công, một bên chỉ tổn thương ngoài da, một bên thật sự thốn tận sâu bên trong.
Nói là nói vậy thôi, nhưng mới ở level khởi đầu thì đã biết cái gì đâu mà cảm nhận.
Học là học cho biết, tập vài động tác nén và nạp khí vào từng vị trí cố định trên thân; rồi cảm nhận các dòng năng lượng hút đẩy, dính dính giữa 2 lòng bàn tay, phải thật sự thả lỏng và chú tâm vào 1 điểm trên lòng bàn tay thì mới cảm nhận được.
Thời gian trôi, học chắc cũng được vài tháng thì có vài sự việc xảy ra nên cũng nghỉ. Cụ thể là bị va chạm chấn thương nên nghỉ ít lâu, xong rồi cũng lười luôn 😅.
2020, trước khi Covid 19 ghé thăm và cách ly toàn TPHCM, ta cũng học được vài buổi Taichi, hay còn gọi là Thái Cực Quyền. Ủa mà sao toàn võ của Trung Quốc không zị?
Lúc ấy, khi áp 2 lòng bàn tay lại với nhau thì có 1 cái thắc mắc rất lớn... thầy nói có thể cảm nhận cái tê tê nhẹ.. nhưng không... ta càng chú tâm vào 2 lòng bàn tay, thì cái tê càng gia tăng, tê và nhói như đang có kim đâm vào thật sự vậy... Ahhh~ không hiểu, thật sự không hiểu được.
Covid đến. Nghỉ học.
2022, tham gia 1 khoá thiền. Khi thực sự ngồi yên để thiền định... thì cái cảm giác toàn thân bắt đầu gia tăng. Chú tâm vào chỗ nào thì chỗ ấy bắt đầu tê rần rần lên, rất là annoy luôn nha trừi. Trú vào hơi thở, lắng nghe hơi thở thì mạch đập tăng, mạnh hơn, khiến cho hơi thở dần dần bị át đi. Đưa ý đến 1 vị trí nào đó thì chỗ đó bắt đầu bị kích thích mạnh. Mặc dù chỉ lướt sơ qua chứ chưa hề có ý định tụ khí hay định tại 1 chỗ nào hết 😕. Đưa ý đến 1 vị trí bên ngoài thì lại phóng tâm, dễ dẫn đến hôn trầm... Bất lực ghê nơi...
Cuối cùng thì phải đi đến giải pháp là scan hết toàn bộ thân thể, đi từ đầu đến chân 1 lượt, 2 lượt, 3 lượt... rải đều, phân tán sự chú ý ra toàn thân... Đến 1 lúc thử chú tâm vào 1 vị trí mà nó không rần rần lên nữa thì mới thực sự yên được.
Thực ra mà nói cái chú tâm, trú tâm, quan sát hơi thở nó vẫn là cái gì đó mơ hồ bất định. Là trú hay ko trú? Thế nào là quan sát? Khi quan sát 1 người, là ta nhìn chằm chằm vào người đó hay là ta mở rộng tầm nhìn ra bao quát và scan overrall?
Tưởng là khí công khi xưa ta luyện đang cản bước, nhưng thực ra nó giúp ta nhìn được bản chất hiện tượng, cách quan sát thực sự. Nghĩa là không phải nói "chú tâm vào hơi thở" thì chỉ nhìn thấy hơi thở. Mà cái gì đến thì quan sát cái ấy, khi không có cái gì đến thì chỉ còn lại hơi thở, tịch tĩnh, vắng lặng...
Có 1 cái bệnh lý luôn khiến ta khó chịu, mà đi khám các bệnh viện tuyến đầu đều ra 1 kết quả "Hoàn toàn bình thường", rồi đi đến kết luận "Rối loạn Thần kinh Thực vật".
Ta mới đi tìm hiểu về cách Khí thực sự vận hành trong Đông Y. Bất thông nên thống.
Khí ở chỗ nào ấy đang tắc nghẽn nên mới sinh ra cảm giác bất ổn, khó chịu... còn các xét nghiệm y khoa chỉ nhìn thấy dựa vào số lượng tế bào, nồng độ chất hoá học... thật sự không thể tìm được bản chất nếu ko làm các thủ thuật can thiệp sâu. Nhưng khi chưa sinh ra các biến chứng nặng thì lại làm thủ thuật can thiệp sâu để làm gì? X-quang, CT, MRI... chưa chắc nhìn thấy dc mà còn gây hại đến cơ thể nhiều hơn. Tây Y bế tắc.
Ta luôn thấy đau ở bụng dưới bên trái, có lúc ê ẩm, có lúc đau quặn, suốt mấy chục năm trời. Nhưng siêu âm các kiểu, xét nghiệm các chất dịch... đều ko có gì bất thường.
Ta luôn có cảm giác có vật thể lạ đang nằm trong mạch máu, trên đỉnh đầu, nhưng thực sự là ko thể nào diễn tả cho BS hiểu được 😑, toàn kết luận "dị cảm" và cho thuốc kháng histamin, bởi xét nghiệm bạch cầu cũng bình thường thì làm gì có ổ viêm nhiễm, vậy thì làm gì có vật thể lạ?
Nhưng khi nó biến thành 1 ổ áp xe luôn thì bạch cầu đâu được điều động đến nữa...
Ta làm các thủ thuật trên răng. Lần ấy khiến nó gây ra các ổ áp xe trên chân răng. Khám sức khoẻ hàng năm suốt 5 năm đều ổn định, chỉ có khi nhai trúng ngay ổ ấy thì mới đau thốn lên. Chụp X-quang thì mới thấy. Nhưng cái răng nó nằm ở ngoài và BS có thể nhìn thấy trực diện để chỉ định chụp X-quang, nhưng những chỗ ẩn sâu và khó nhìn thấy thì phải thế nào đây? Chỉ xét nghiệm máu thôi thì không thể biết chính xác.
Bế tắc.
Gần 1 năm trở lại đây, ta luôn cảm thấy vướng, có cái gì đó tắc nghẽn hoặc cản trở khiến vùng hạ sườn phải luôn bị nhột nhột, lộm cộm, di chuyển qua lại. Ta đi khám, kết quả vẫn là bình thường. Xét nghiệm men gan cũng nằm trong mức bình thường, chỉ hơi gần cận trên của range bình thường. BS cho thuốc bổ gan, Enzicoba, vì nghe nói ăn chay nên BS cũng có tâm, chọn cho loại thuốc ko có nguồn gốc động vật lớn.
Dần dần nhận ra mỗi lần ăn nhiều chất chua hoặc uống dầu cá omega-3 thì nó lại lộm cộm nhiều hơn... nghi vấn tập trung vào mật. Đường mật bị tắc nghẽn hay sao ta?
Tối 30/10.
Sau khi thức khuya làm bài tập Pali xong (mấy nay đang học khoá Pali của Học viện Phật giáo nè nha 🥰), thì... hạ sườn phải lại nhoi quá sức... nằm trằn trọc hoài ko chịu đc 😒. Nó cứ nhoi nhoi, cấn cấn, ê ê giống như nhức răng vậy. Mà ta nhận thấy là đè ép chặt từ bên ngoài thì nó bớt nhoi... chợt nghĩ có khi nào là đau ruột thừa ko? Tại theo lý thuyết, viêm ruột thừa khi bị ép chặt thì nó sẽ ko đau nữa... nhưng mà vị trí lại ko đúng lắm. Mà ép từ bên ngoài thì vướng xương sườn nên ko ép sâu đc... Ta mới nghĩ, à hay là mình ép qua phổi 🫣 hít sâu vào đẩy cơ hoành xuống là ép được rồi nè...
Vậy là ta nằm thẳng người, thả lỏng toàn thân, hít sâu, đẩy cơ hoành hướng về đáy chậu, thắt chặt hậu môn, siết cơ bụng, 2 tay chồng lên nhau áp lên đan điền. Khi hít vào thấy đầy rồi thì nín thở, nén và ép chặt xuống, thắt hậu môn kéo hướng ngược lại, nén phần bụng dưới nhỏ nhất có thể. Không đếm thử mất bao lâu, nhưng mà có lẽ tầm 5s, nén chặt hết sức.. xong rồi thả ra... thở đều...
Lúc ấy, tim được kích thích mạnh, đập rất nhanh, rất mạnh, mạch rất rõ, tống máu cũng rất mạnh, cái chỗ nhoi nhoi ấy vậy mà lại bớt nhoi... Kỳ lạ...
Ngay sau đó, ta thấy máu chạy rần rần qua các khu vực cũng rất rõ ràng, kèm theo hơi ấm mỗi nơi máu chảy qua. Nó di chuyển hết phần thân dưới... bụng dưới rồi bụng trên.
Ta thử lại vài lần nữa, nhưng thay vì chỉ vùng bụng dưới, ta nén và ép lên cả vùng đầu và thân trên thì cảm nhận máu chảy rần rần lên các vùng trên ấy.
Rõ ràng, trước đây, đã tập Khí công võ học bằng các động tác như thế để nạp khí, dẫn khí... nhưng lại chưa cảm nhận được cái tiến trình ấy, chỉ cảm nhận tê tê, nóng nóng ở vài chỗ đơn lẻ, chứ không liên kết lại thành một hình dạng trọn vẹn, rõ ràng.
Cái chỗ nhoi nhoi trên đỉnh đầu nghi ngờ có vật thể lạ trong mạch máu ấy, sau khi ép máu lên 2 lần là thấy cái nhoi ở đỉnh đầu đó trôi xuống cộm cộm ở mũi, rồi xuống họng... Có vẻ như là cái vật thể lạ đó theo máu lên trên đỉnh đầu rồi vướng lại, không qua được hàng rào máu não nên đọng lại ở đấy, nay máu tống đi nhanh mạnh, như nước lũ, như thác cuốn, nên cuốn trôi nó ra khỏi vị trí kẹt đó và theo mạch máu lớn đi qua vùng khác, theo tĩnh mạch về tim 😗... Nhưng mà, điều đó chứng tỏ trong máu đang có khối đông máu hoặc vật thể lạ cần đc phá tan, hoặc là nó sẽ gây hại khi gây tắc nghẽn ở đâu đó 😵💫.
Ngoài ra, cái chỗ cộm cộm ở hạ sườn phải có thể là do mật bị vướng chướng ngại nên tắc nhẹ. Mỗi khi ăn nhiều đồ chua và gốc dầu thì kích thích mật tiết nhiều hơn nhưng lại bị nghẽn nên cứ tạo cảm giác bất ổn. Khi kích thích máu chảy nhanh hơn, mạnh hơn... thì đồng thời các cơ cũng co bóp nhiều hơn, đặc biệt là cơ hoành đang ảnh hưởng trực tiếp việc hít, nén, thở. Khi đó mật cũng bị kích thích co bóp và đẩy chướng ngại vật kia ra ngoài nên được khai thông và bớt cộm bớt nhoi đi.
Sau khi đã hít, nén, thở được khoảng 5 lần thì bắt đầu có cảm nhận lạ.
Ban đầu là vùng lưng dưới, ngang với hố chậu, đau quặn. Vị trí ấy trước đây có bị đau lưng nhẹ do ngồi nhiều, chụp X-quang ra cột sống bị cong nhẹ theo chiều trái phải. Nhưng mà BS nói cong tự nhiên thôi chứ ko phải bệnh lý. Đi qua BV YHCT khám thì BS cho châm cứu kích điện ở 2 bên, dọc theo cột sống, cũng đỡ được một thời gian.
Giờ đây, sau khi tập hít, nén, thở vài lần thì thấy ngay chỗ ấy đau quặn. Xong rồi cảm giác như có 1 miếng bông hay 1 lớp sương mờ bao phủ ở đấy. Lớp sương đó to dần lên rồi chỗ ấy bớt đau dần dần, cột sống hơi nhột nhột. Rồi cái cảm giác bông bông mềm mềm ấy theo cột sống di chuyển dần lên cổ, đỉnh đầu rồi qua trán, đứng yên ở trán rất lâu, trán tê rần rần. Lúc này xuất hiện cái cảm giác đầu rất nhẹ, bay bổng, lâng lâng. Lúc này, ta chợt nghĩ đến vòng Tiểu Chu Thiên, nên mới đưa lưỡi lên vùng hàm trên để khai thông đường đi cho khí. Sau đấy, cảm giác bông bông ấy trôi xuống mũi rồi xuống miệng...
Thật lạ...
Lần đầu tiên cảm nhận cái cảm giác như vậy, relax, nhẹ nhàng... không còn bị nhoi nhoi cộm cộm ở hạ sườn phải hay đỉnh đầu nữa.
Ta nằm relax một lúc lâu...
Cái cảm giác bông bông ấy lại trồi lên, đi qua vài vùng trên cơ thể, rồi ra ngoài da... cái cảm giác thật là êm dịu đó mà 🥰.

Comments
Post a Comment